Cảm nghĩ của học sinh sau khi tham gia chương trình “Rèn luyện kỹ năng, nâng cao học tập”

        Xem với cỡ chữ    

Chương trình “Rèn luyện kĩ năng, nâng cao học tập” do Sở Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Bệnh viên Tâm thần Đà Nẵng triển khai trong thời gian qua đã góp phần giúp các em học sinh tham gia Chương trình có sức khỏe thể chất và tâm thần tốt hơn, phát triển kĩ năng giải quyết các vấn đề trong cuộc sống và các khó khăn về tâm lí trong quan hệ với thầy cô, gia đình, bạn bè.

Từ đó, các em học tập, sinh hoạt tốt gơn, tránh đưa ra các lựa chọn tiêu cực trong cuộc sống. Dưới đây là cảm nghĩ của học sinh Trương Nguyễn Minh Tâm, lớp 12/22 Trường THPT Phan Châu Trinh sau khi tham gia Chương trình.

 

 

Em muốn chia sẽ bằng tất cả tấm lòng của mình,qua một thời gian dài được gắn bó với chương trình. Trước kia,em từng là một học trò nhút nhát, mặc cảm,tự ti, luôn luôn băn khoăn và nơm nớp lo sợ về những vấn đề của tuổi mới lớn, về gia đình,bạn bè,học tập.Có thể nói, lứa tuổi học sinh THPT một lứa tuổi với những diễn biến tâm lý khá phức tạp nhưng cũng không kém phần quan trọng,nhất là trong quá trình các em thay đổi suy nghĩ về bản thân,về lý tưởng,về mục đích sống của mình.
 
Trong lúc đang gặp rất nhiều khó khăn về tâm lý ấy,em may mắn được tiếp cận Chương trình "Rèn luyện kĩ năng, nâng cao học tập"  - một chương trình đến từ trường đại học Vanberbilt do Sở Giáo dục và Đào tạo phối hợp với Bệnh viên Tâm thần Đà Nẵng triển khai tại trường.Lúc nhận được thư của mời của Chương trình,em cảm giác đây có thể là cơ hội để mình thay đổi,để mình học được từ đâu đó những kỹ năng cần thiết để mình ứng xử trước các vấn đề của cuộc sống.Nhưngkhi tham gia Chương trình rồithì tất cả những gì em cảm nhận không đơn giản chi là một Chương trình dạy và họcmà đó còn là ngôi nhà thứ hai của em. Các thầy cô tâm lý đã giúp em vượt qua những tổn thương tinh thần khá sâu sắc của tuổi mới lớn,giúp em cảm thấy tự tin hơn,vững vàng hơn.
 
Nhờ Chương trình,em đã nhận ra rằng không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng,chỉ có người tuyệt vọng vì hoàn cảnh.Và bản thân em,em phải sống vì chính mình,bình thường nhưng không tầm thường.Năm em tham gia,đầu vào có 20 bạn,nhưng lúc ở lại chỉ còn em và 3 bạn khác nữa.Em không muốn tất cả mọi thứ dừng lại ở đó,đặc biệt là với một chương trình mang tính nhân văn sâu sắc như thế này.
 
Tình trạng học sinh ngày nay chỉ biết học những kiến thức văn hóa,không tìm ra mục đích sống,thiếu những kỹ năng cần thiết đang trở nên rất phổ biến.Bằng tất cả niềm tin,lòng nhiệt thành và sự đam mê,em đã được tham gia một khóa đào tạo kỹ năng đặc biệt ở bệnh viện tâm thần trước khi trở thành 1 người điều hành. Những ngày tháng đó đã thay đổi hoàn toàn cách suy nghĩ của em và thái độ sống của em. Em đã nhận thức được rằng, bệnh việnkhông chỉ là nơi để chữa trịmà đó còn là nơi để chữa lành những vết thương tâm hồn của con người,  là nơi chúng em cảm nhận nhiều hơn tình người,sự chia sẻ,lòng bao dung,độ lượng của các y tá,các bác sĩ.Chính khoảng thời gian đó đã trở thành một hành trang luôn luôn thúc đẩy em phải đấu tranh tìm ra những nhược điểm của mình và phát huy bản thân một cách hoàn thiện nhất. Em đã được học những kỹ năng giao tiếp,kỹ năng đối phó,giải quyết khó khăn,kỹ năng lãnh đạo…
 
Nhận thức được vai trò quan trọng của Chương trình đối với học sinh chúng em,em và các thầy cô đã cùng nhau đưa ra những quyết định mạo hiểm mà không kém phần sáng tạo.Chúng em đã cùng nhau trải qua những ngày trải nghiệm lên bệnh viện từ lúc sáng đến chiều,ăn những bữa cơm và thậm chí là nghỉ trưa ở bệnh viện,đó có lẽ là những tháng ngày đẹp đẽ mà em sẽ không bao giờ quên được.
 
Sau hơn gần một năm gắn bó với Chương trình,em cảm thấy mọi thứdiễn ra hơn cả mong đợi khi được điều hành 1 lứa các em nhỏ đầy tiềm năng,được nghe các em chia sẻ những tâm tư,những góc khuất tâm hồn của mình.Chúng em đã cùng nhau thấu hiểu bằng tất cả tấm lòng,cùng nhau vui,cùng nhau buồn, cùng dắt tay nhau vượt qua những khó khăn về tâm lý.Có những lúc cầm những bức thư,những dòng tâm sự của các em trên tay mà lòng em cảm thấy vô cùng hỗn độn,những cảm giác hay những tổn thương,sự cô đơn trong tâm hồn trẻ của các em khiến em cảm thấy 1 sự đồng cảm rất mãnh liệt.Chúng em đã có những tháng ngày vui chơi hết mình,thể hiện hết mình,và cùng nhau đi lên,động viên nhau đến như thế.  Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả các em giúp chị nhân ra rằng mọi sự nỗ lực đều có cái giá nhất địnhvà đâu đó tuổi trẻ chúng ta cần nhiều hơn sự thấu hiểu,chia sẻ,cần nhiều hơn những tình thương yêu và những mối quan hệ đặc biệt làm thay đổi cuộc đời của nhau.
 
Em sẽ cố gắng hết sức để có thể tiếp tục công việc của mình,cố gắng nhiều hơn nữa,tâm lý hơn nữa,cố gắng truyền cảm hứng và trở thành 1 người điều hành giỏi.Em cũng có 1 khao khát có thể được gắn bó với Chương trình lâu hơn nữa để góp phần giúp các thế hệ tiếp theo xác định được mục đích sống tốt đẹp,biết mình là ai,mình sống vì cái gì,mình phải làm gì; biết chủ động,linh hoạt,làm chủ cuộc sống của riêng mình.
 
 
PHÒNG CHÍNH TRỊ TƯ TƯỞNG
 
In Quay lại chia sẻ bài viết

Các tin khác








0 0 0 7 1 0 9 2 4 3
Hôm nay: 3823
Hôm qua: 5766
Tháng này: 81886
Tổng cộng: 0007109243